Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010

Một mình mong manh giữa hành lang lạ...

PNO - Đôi khi tôi tự hỏi điều gi sẽ ở lại cùng nhà thơ sau những bất trắc của cuộc đời và nâng ta dậy như người tri âm tri kỉ. Đó có phải là thơ chăng? Làm thơ cốt để vui vẻ thì cũng chẳng hại đến ai, cốt để nổi danh thì xưa nay không hiếm, nhưng làm thơ cốt chỉ biết đến thơ thôi thì xưa nay không nhiều và bằng cách nào đó, nhà thơ nọ đã chấp thuận chung thân với nỗi buồn vĩnh cửu. Khi nhận được tập thơ Buổi sáng có rất nhiều chuyện kể của nhà thơ PN.Thường Đoan, cảm giác ấy trong tôi rõ ràng hơn bao giờ hết như khi soi mình qua mặt kính trong ngày đông muộn. Một nỗi cô đơn thầm kín len nhẹ và dần thấm sâu lồng ngực nhưng lại không quá bi luỵ, muộn phiền.

Tôi còn nhớ giữa hằng hà câu chuyện bỏ dở ở sân bay, cạnh bến xe bụi mù hay bên ly cà phê nhạt là phút im lặng ngắm nhìn thiên nhiên tươi đẹp: đó có khi là khoảnh khắc ánh nắng rực rỡ phản chiếu sắc xanh của loài cây không tên, của đoá sứ trắng nuột nà làm buổi trưa bỗng dưng thanh mảnh, dịu nhẹ hay lúc phát hiện con sóc hồn nhiên trong thành phố náo nhiệt : tôi ngắm sóc múa trên dây điện/ trên cột điện/ trên cây si già/ lòng reo vui sáng sớm (Những con sóc)… Vậy đó. Chị có nhiều giờ lang thang bất tận chỉ để chạm khẽ vào thế giới biển cả, ngồi bên cạnh lặng nghe tiếng sóng biển vỗ về từ phía xa khuất nào hay quảy ngược ba lô lên núi đồi, cố bắt kịp hơi thở dịu dàng của sắc hoa dại tràn ngập ngõ ngách tâm hồn, vào chợ Âm Phủ ngắm con người xôn xao mua bán mà lòng vui phơi phới. Có lần đến Đà Lạt lúc 9-10 giờ đêm, lúc bão đổ bộ, thành phố mất điện, cây gẫy đổ khắp nơi; sáng mờ tôi đã thấy chị đứng cạnh khung cửa kính tầng 2 khách sạn ngắm mưa rơi trên dãy nhà tăm tối lòng thoáng buồn vụng dại. Tôi biết chị yêu khung cảnh giản dị ấy, tìm nơi đó sự bình lặng của kiếp người chỉ cần chạm vào hơi lạnh/ đêm nay đã biết mình vui (Đằng kia có phải là khói núi) hay: Thê Húc chiều qua rớt một nhịp chòng chành/ sáng nay gió mát rất bình yên (Cóc-tai).

Nhiều người quen Thường Đoan đều biết, đón chị ở cơ quan thường là lũ mèo hoang tội nghiệp; về đến nhà lại cũng chính bọn mèo chó cộng thêm các bạn cây cỏ ríu rít trong khu vườn nhỏ, chào thân mến. Ngoài công việc, chị ít giao tiếp với người khác. Chị chọn lối sống thẳng thắng, đôi khi bất cần nhưng có nhiều độ lượng, khép kín. Mỗi người là một thế giới và chị giữ cho mình cái thế giới bất khả xâm phạm ấy như một nỗi đau và niềm kiêu hãnh riêng tư. Có lần gặp phải trộm, có lần phải tự cấp cứu mình trong đêm, chưa kể gánh vác đủ chuyện trong nhà ngoài phố nhưng chỉ “mưa nắng một mình mưa nắng chịu” (Gà không gáy bông lý vẫn xanh), vậy mà có lúc chị không sao xua đuổi được ý nghĩa: “căn phòng miễn cưỡng chứa tôi” (Ngày lễ). Sáng nào cũng vậy, chị vốc một nắm thuốc rồi đến cơ quan, bắt đầu ngày mới. Tôi giả dụ lỡ chị xảy ra chuyện gì thì chắc chẳng ai biết, chị chỉ cười. Buồn tủi lắm thì ới ới bạn bè Đoan bị thế này Đoan bị thế kia, bạn bè thương lắm cũng chỉ an ủi vài câu thôi chứ biết làm thế nào nên Lao xao lúc đối bóng/ Lòng đau một cách tự nhiên (Tự nhiên). Rồi cuộc sống cũng đâu vào đấy, muốn khác cũng chẳng được. Tai họa (hay hạnh phúc) ẩn náu đâu đó, có thể đến vào giờ phút khó đoán thế nên khi vô tình quan sát chị, tôi tìm thấy thoáng bình yên khủng khiếp. Cái bình yên của một người từng trải, sẵn sàng đón nhận đời sống một cách thiết tha, tin yêu nhất nhưng cũng nghiệt ngã nhất: một chồi cây vướng vào gió lạnh toát/ mọc vào nơi kẻ hở trái tim (Sinh nhật tháng 12).

Nhưng có lẽ xuyên suốt tập thơ Buổi sáng có nhiều chuyện kể là tâm sự tuôn trào về tình yêu của người đàn bà cô đơn được diễn tả bằng không ít câu thơ hết sức dễ thương: Buổi sáng muốn gọi anh/ nắng nói lời mê ngủ/ gió se lạnh chối từ/ quàng nổi nhớ chạy quanh chiếc bàn nhỏ (Buổi sáng). Nói về nỗi say đắm vô cùng khi được yêu, giọng thơ của người đàn bà này lúc nào cũng hân hoan khó tả: cám ơn sự lặng lẽ của đất trời/ để em nghe được trái tim anh nói/ cám ơn cả giấc chiêm bao chiều ngắn ngủi/ đầy hơi thở đàn ông (Hư ảo), những chiều ngất ngây không nói lời tạ từ (Vời vợi). Niềm vui vốn qua nhanh như gió, tự khi nào, những dự cảm của mất mát mọc rễ và bám chặt trong từng hơi thở chị: ôm khoảnh khắc cuối cùng/ anh của ngày nồng nhiệt sẽ tan (Hạ huyền một đêm kia). Tôi trộm nghĩ, phải chăng đây mới chính là gương mặt của tình yêu: bong bóng mưa trôi trôi trôi/ con mắt mù màu băng qua đèn đỏ/ tình yêu đứt thắng thét kinh hoàng (Quán mưa) vì sự phản trắc tạo nên thế giới, đủ để lại trong lòng chị nhiều vết thương khó hàn gắn: ở chỗ ngã ba có chuyến xe rẽ ngược/ tình yêu nằm giữa đường ray (Mộc). Cuối cùng chỉ còn cách ôm trọn những khúc mắc của tình yêu đỗ vỡ, chị đau đớn thốt lên trong bóng tối như là cách duy nhất tự xoa dịu mình: em cởi áo làm huyệt chôn trăng/ trái tim rớt theo cơn nghẹt thở (Hạ huyền một đêm kia).

Với người khác tình yêu có thể chỉ là một trong rất nhiều mối quan tâm nhưng với PN.Thường Đoan, tình yêu hẳn là nỗi khắc khoải sâu xa nhất: người đàn bà là một ụ đất chết/ cơm trốt xoát hình trôn ốc, cong/ biển xô vật vã không mòn tiếng khóc (Tắc kè kêu sau bão). Ấy thế cũng chính nhờ nó, chị đã sống đến tận cùng cảm giác: con đường về biển lóc xóc nụ hôn/ mùa cuối đông dạt về phía kia ốc đảo/ mặc mắt sứa bốc lửa xanh ngạ quỷ chế nhạo/ chân còng cuống quýt reo/ ta đốt cạn ngày còn (Lá non).

Nhưng thực sự cái mà tôi thích chị hơn cả là sự can đảm, có nhiều phần lạnh lùng chịu đựng, mặc kể bất ổn bủa vây: tôi lau sạch bụi trên tường có gương mặt người đàn ông/ nói yêu bằng lưỡi nhọn (Quán mới); em đưa một cánh tay dựng làm bia mộ không cần chia buồn/ mai người có đi qua không cần phải nhìn/ em còn một tay kia vẫy chào lận đận (Hạ huyền một đêm kia); nấm đất mùi sữa cài bóng hoa đỏ vỡ/ dạt có hết không/ tôi không xin ngọn gió nồm đứng lại/ an ủi mùi tanh tưởi góc vườn (Thêm một con mèo chết); để rồi lời tỉ tê hắt bóng trong đêm cô quạnh lại vang lên nhưng nhẹ nhàng, lặng lẽ thôi: Rồi ngõ lạ đêm đêm quen/ khi người đi khỏi cửa (Vời vợi)

Khép tập thơ lại, tôi nhiều lần chỉ muốn lưu giữ tiếng cười giòn tan trong đêm phố cổ Hội An đèn lồng rực rỡ, gương mặt sáng đón trăng tròn đẹp bên sông Cầu và những khuya đi dọc phố nhỏ dưới tàn lá thấp của Hà Nội mà chợt nghĩ về bài thơ chị sẽ viết. Tôi biết, dẫu thế nào, những dòng thơ nhỏ bé ấy sẽ được thoát thai từ trái tim ngập tràn nỗi im lặng trìu mến, cám ơn vì có lần ghé lại thế giới này.

Đẹp lên không cần 'dao kéo'

Đẹp lên trông thấy sau một thời gian, nhiều ca sĩ khẳng định họ kiêng cữ, tập luyện rất căng thẳng chứ không nhờ vào kỹ thuật chỉnh sửa.

Trước ánh mắt nghi ngờ của nhiều người về gương mặt lạ mà quen của mình, ca sĩ Lệ Quyên khẳng định, đó là sự cộng hưởng của nhiều yếu tố, trừ phẫu thuật. Theo quan điểm của nữ ca sĩ này, thẩm mỹ chỉ có thể giúp con người tôn thêm nét đẹp sẵn có, không thể biến một người từ xấu thành đẹp. Lệ Quyên cho biết, sự thành công trong công việc mang lại điều kiện tốt hơn để chăm sóc bản thân như dùng mỹ phẩm và nghệ thuật trang điểm khiến gương mặt gọn gàng, đi spa chăm sóc da và tóc; biết quan tâm đến mình hơn bằng cách tập thể dục cho thân hình cân đối… Quan trọng nhất, theo Lệ Quyên, tinh thần luôn sảng khoái, thoải mái sẽ ảnh hưởng đến vẻ đẹp bên ngoài.

Dù mới làm mẹ nhưng “mắt nai” Hồng Ngọc vẫn giữ được vóc dáng mảnh mai. Hồng Ngọc nói đó là may mắn trời cho, không phải ai cũng có. Ngoài ra, Hồng Ngọc cho biết chị chạy bộ mỗi ngày để loại trừ mỡ thừa mà không cần nhờ tới bác sĩ phẫu thuật. Ca sĩ Đức Tuấn cũng khẳng định anh tuân theo chế độ ăn kiêng và tập luyện nghiêm ngặt, nên sau một thời gian có đường nét và vóc dáng khác hẳn chàng ca sĩ hơi mập, da ngăm đen trước kia.


Ca sĩ Lệ Quyên khẳng định không hề chỉnh sửa bất kỳ chỗ nào trên mặt,
trừ việc tẩy một nốt ruồi xấu tướng.

Trước những ngờ vực, Đức Tuấn nói anh không thừa thời gian và tiền bạc đổ vào công cuộc thẩm mỹ đầy mạo hiểm. Anh cũng bày tỏ rằng mình hiểu cảm giác của những đồng nghiệp khác khi họ bị nghi ngờ. “Chẳng hạn Mỹ Tâm, cô ấy đẹp lên không phải do phẫu thuật như nhiều người nói. Với chế độ tập luyện căng thẳng, cô ấy dù có muốn cũng không thể mập lên. Ngoài ra, kỹ thuật trang điểm cũng giúp gương mặt, thần thái của Tâm khác đi, chứ đường nét của cô ấy từ xưa tới nay vẫn vậy”, Đức Tuấn khẳng định.

Ngoài “ngón” chạy bộ mà hầu hết nghệ sĩ áp dụng, mỹ phẩm cũng đóng vai trò quan trọng vào mục tiêu “nhất dáng nhì da”, ngay cả với nghệ sĩ nam. Ca sĩ, diễn viên Hứa Vĩ Văn cho biết anh thường giữ da sạch bằng cách rửa mặt với sữa chuyên dụng mỗi sáng và tối, dùng kem dưỡng da và massage mặt. Để giữ thân hình gọn gàng, Hứa Vĩ Văn bắt cơ thể vận động bất cứ khi nào có thể. Mỗi sáng thức dậy, anh thường bật nhạc, nhảy theo điệu mình thích. Theo Hứa Vĩ Văn, nhờ vậy mà anh giữ được thân hình gọn gàng và làn da khỏe mạnh.

Ca sĩ Cao Thái Sơn cũng luôn xuất hiện với làn da sáng. Anh kể, thời tiết TP HCM quanh năm nắng nóng, bụi bặm nên những ngày mới từ Bắc vào lập nghiệp, mặt anh nổi nhiều mụn. Từ đó về sau, cứ ra đường, anh lại sử dụng khẩu trang, vừa che bụi vừa giữ da khỏi bắt nắng, và dùng sữa rửa mặt đều đặn để giữ cho da luôn sạch.

"Chào Việt Nam" giữa muôn vàn lạ - quen


Đàm Vĩnh Hưng sẽ hát ca khúc đáp lại lời chào VN của Phạm Quỳnh Anh - Ảnh: TNO
Đã từng có những mùa mưa nắng, những mùa sen, những ngày mới... trên sân khấu Duyên Dáng Việt Nam (DDVN), và nay với chương trình 15 năm nhìn lại, chủ đề DDVN không trừu tượng, xa - gần nữa, mà rất giản dị và thân thương: Chào Việt Nam!

Chào Việt Nam cũng chính là tên (lời Việt) ca khúc Bonjour Việt Nam (tác giả: Marc Lavoine), một bài hát mà ngay từ lần đầu tiên vang lên đã khiến bao con tim người Việt, dù sống xa quê hương hay ngay trên mảnh đất này đều rưng rưng, thổn thức, bởi chính giai điệu của nó, và cả giọng hát thanh khiết của Phạm Quỳnh Anh, ca sĩ người Bỉ gốc Việt. Vì thế, lấy Chào Việt Nam làm chủ đề chương trình DDVN lần này, những người thực hiện mong muốn chương trình sẽ mang đến cho khán giả cảm giác gần gũi, xúc động và thân thương từ những câu chuyện của ngày trở về, trong nỗi niềm vừa lạ vừa quen...

Vẽ bức tranh Việt bằng âm nhạc

Nếu Phạm Quỳnh Anh, vị khách đặc biệt đến với DDVN 21 bằng Bonjour Việt Nam, thì trên “sân nhà”, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng cũng có sự “đáp trả” khi là người vẽ nên ý tưởng cho bức tranh VN trong ca khúc Việt Nam 2020. “Từ khi biết chương trình có sự trở về của cô bé này (Phạm Quỳnh Anh - PV), trong đầu tôi luôn quẩn quanh suy nghĩ: phải có cái gì đó để “kể” cho cô ấy nghe lại, khi cô ấy hát Bonjour Việt Nam, khi cô ấy muốn kể cho tôi nghe về những điều chưa biết..., khi tôi chỉ biết quê hương qua hình ảnh của chiến tranh (lời dịch trong ca khúc). Vậy là trên chuyến bay dài của đợt lưu diễn cách đây không lâu, tôi chợt nghĩ, sao mình không vẽ ra bức tranh VN thật đẹp, thật tươi sáng, sinh động, để “kể” trong dịp này...”, Đàm Vĩnh Hưng tâm sự.

Đến thời điểm này, các khâu chuẩn bị của DDVN 21 đã vào giai đoạn cuối để có thể hoàn chỉnh vào ngày 30.12, phúc khảo và bắt đầu công diễn vào đêm 31.12. Do kịch bản ban đầu có vài thay đổi nhỏ, nên trong chương trình sẽ có sự thay đổi một số ca sĩ để đảm bảo nội dung.

Từ ý tưởng đó, sau nhiều lần trao đổi cùng với nhạc sĩ Lê Quang, Việt Nam 2020 được hình thành. Trong bài hát này, Đàm Vĩnh Hưng vẽ nên thật nhiều, từ những cánh đồng vàng bông lúa, những dòng sông trong xanh yên bình, đến những chuyến tàu nối liền các vùng miền, để tình yêu không còn xa cách... Và cuối cùng, là “để những người thương yêu VN ở mọi nơi sẽ cùng trở về và căng bức tranh ấy lên cho cả thế giới nhìn thấy”... Anh cho biết: “Chính ước mơ và niềm tin về VN năm 2020 trong bài hát này đã cho tôi cảm giác rất phấn chấn, cả sự hãnh diện khi hát lên những giai điệu đó. Hy vọng khi hát câu cuối, khán phòng Nhà hát Hòa Bình sẽ hòa cùng “...để nói với anh, nói với em, với mọi người, Việt Nam quê hương tôi, xin chào”.

Quen nhưng không cũ

Có thể nói, DDVN 21 là chương trình sử dụng nhiều ca khúc quen nhất. Không chỉ quen tai người nghe, mà các ca khúc đó cũng gắn liền với tên tuổi ca sĩ trong nhiều năm trước (như ca sĩ Họa Mi với Em đi rồi, Hương Lan và Cẩm Ly với Còn thương rau đắng mọc sau hè, Cẩm Vân với Sóng về đâu, Lam Trường - Hoa tím ngày xưa, Thanh Thảo - Vị ngọt đôi môi, Quang Dũng - Ngày hôm qua là thế...). Và, không chỉ có “đàn anh, đàn chị” mới có “không gian xưa”, mà cả một số ca sĩ trẻ cũng sẽ thể hiện lại ca khúc hoặc có ít nhiều kỷ niệm, hoặc gắn bó với mình trong giai đoạn nhất định. Do đó, cái khó và cũng là điều trăn trở của những người thực hiện là, làm thế nào để trên những giai điệu không mới ấy, cũng những giọng hát, những gương mặt thân quen ấy, làm toát lên được những nét duyên mới, lạ, mang đến những cảm xúc mới cho khán giả.


Thùy Chi, ca sĩ trẻ nhất
tham gia DDVN 21
- Ảnh: TNO

Là ca sĩ trẻ nhất tham gia DDVN lần này, thế nên dù hát lại bài “ruột”, dù đã làm quen với sân khấu ca nhạc gần 4 năm rồi, Thùy Chi (sinh năm 1990) vẫn thấy bồi hồi. Song, cô cho biết: “Vài ngày trước, đạo diễn hỏi em có hát tốt được Giấc mơ trưa như anh ấy từng nghe qua máy không, em trả lời rằng giọng hát của em hợp với những gì mang tính mộc, nên nếu biểu diễn với piano, thêm một vài nhạc cụ nữa thì chắc là sẽ được như đạo diễn mong muốn”. Với Thùy Chi, Giấc mơ trưa (thơ: Nguyễn Vĩnh Tiến, nhạc: Giáng Son) được cô biểu diễn không biết bao nhiêu lần trong hơn 3 năm qua, nhưng “chưa bao giờ em thấy nó cũ”. Bởi, “đó là bài hát ngay lần đầu nghe, em đã yêu thích, học thuộc rất nhanh và nhờ một anh bạn nhạc sĩ phối lại, thu âm ngay sau đó...”.

Có một điều khá thú vị là về sau tác giả Nguyễn Vĩnh Tiến cho biết có một vài chữ trong lời bài hát ấy bị sai, cả người hát đầu tiên (Khánh Linh) lẫn Thùy Chi đều hát chưa đúng (...đó là chân trời hay là mưa núi đồi, chứ không phải mưa cuối trời; mùa đã quên đi những lần em buồn, chứ không phải trôi đi những lần em buồn; giờ đã lên hoa những cành hoa vắng, chứ không phải ra hoa...). Nên, “nhất định lần này, em sẽ hát Giấc mơ trưa chính xác nhất, hy vọng không làm buồn lòng người viết nữa...”, Thùy Chi bảo.

Địa điểm bán vé DDVN 21

1. Báo Thanh Niên: 248 Cống Quỳnh, Q.1, TP.HCM. Tel: 0909912588, 0908767310, 0908147342, 38322026, 38394046

2. Nhà hát Hòa Bình: 240-242 đường 3 Tháng 2, Q.10, TP.HCM. Tel: 097.202.1232, 094.262.4910

3. Tập đoàn truyền thông Thanh Niên: 2B Cao Thắng, Q.3, TP.HCM. Tel: 3929.1846, 3929.1851 (số máy lẻ 202, 251)

4. Bán vé trực tuyến trên trang web www.goon.vn, Tel: 3815.6430.

* Giá vé:

- Vé danh dự (phát hành để ủng hộ Quỹ học bổng Nguyễn Thái Bình và Quỹ Nhân tài đất Việt): 2.000.000đ/vé - Vé tầng trệt: có các mức 500.000đ/vé, 700.000đ/vé và 1.000.000đ/vé.

- Vé tầng lầu: có các mức 200.000đ/vé, 300.000đ/vé và 400.000đ/vé.

Cơ hội cho diễn viên trẻ: hiếm!

PN - Phim truyền hình phát triển mạnh mẽ trong thời gian qua đã tạo điều kiện cho nhiều gương mặt trẻ xuất hiện trên màn ảnh nhỏ, dù họ là những người không qua trường lớp.

Nhưng với sân khấu thì khác, cơ hội cho diễn viên (DV) trẻ vô cùng hiếm hoi. Sau khi tốt nghiệp các trường nghệ thuật, có người kiên trì bám trụ theo đuổi ước mơ, nhưng không ít người lại nản lòng, rẽ ngang, tìm công việc khác khi không thể bước qua cánh cửa hẹp của sân khấu, để bước vào thánh đường nghệ thuật.

Đạo diễn Ái Như nói, số lượng sinh viên theo học đến năm cuối ở các khoa Sân khấu kịch nói của trường Cao đẳng Sân khấu - Điện ảnh và trường Cao đẳng Văn hóa - Nghệ thuật là rất ít, lắm khi không đủ người để dựng vở tốt nghiệp. Sinh viên theo học các ngành nghệ thuật đã vấp phải sự đào thải khắt khe ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Nhiều người trẻ tìm đến phim truyền hình khi còn là sinh viên. Đó cũng là cách họ tự giới thiệu với công chúng. Tuy nhiên, nhiều vai diễn dành cho gương mặt trẻ trên phim truyền hình chỉ nhàn nhạt, không để lại ấn tượng gì sâu đậm. Xuất hiện lần đầu không tạo được dấu ấn ít nhiều đã khiến các gương mặt trẻ nằm ngoài "vùng quan sát" của các đạo diễn sân khấu lẫn truyền hình.


Thanh Duy và Mai Phương trong vở Sám hối trên sân khấu kịch Phú Nhuận

Diễn viên T.T. - một gương mặt có được vai diễn ngay từ khi còn là sinh viên, nhận định: "Không phải DV trẻ nào cũng may mắn được các đạo diễn để mắt đến khi còn đi học. Nhưng sự không kiên định, thiếu kiên nhẫn và tình yêu sâu nặng với nghề đã khiến các bạn rẽ sang đường khác". T. cho biết, nhiều bạn cùng khóa của cô đành phải làm việc tại các công ty - vốn không liên quan gì đến nghệ thuật. Số khác làm MC cho các chương trình. Chỉ một vài người trụ lại được với nghề nhưng chưa ai thật sự thành công nổi trội.

Quả thật, con đường đến với sân khấu của các DV trẻ khá gian nan, bởi các đạo diễn không thể mạo hiểm giao những vai chính, ấn tượng cho "lính mới". Đa phần, các DV trẻ tìm đường đến với phim truyền hình, nhưng sân chơi này không còn là mảnh đất riêng cho những DV đã qua trường lớp đào tạo về nghệ thuật. Theo đạo diễn Minh Nguyệt, khi tìm vai Điền cho vở kịch Cánh đồng bất tận, chị đã tình cờ nhìn thấy Thành Hoàng diễn xuất trong một chương trình văn nghệ của trường. Gương mặt trẻ chưa tốt nghiệp trường Sân khấu - Điện ảnh này may mắn "lọt vào mắt xanh" của người đạo diễn đã làm nên thành công rực rỡ cho vở Cánh đồng bất tận. Thành Hoàng đã để lại ấn tượng tốt với khán giả và giới chuyên môn bằng vai Điền đầy cảm xúc.


Thành Hoàng và Thanh Thủy trong vở Cánh đồng bất tận

Sân khấu kịch Phú Nhuận được xem là nơi đỡ đầu cho nhiều gương mặt trẻ, bởi bà bầu Hồng Vân tin tưởng giao vai cho các tân binh. Điển hình là DV trẻ Thanh Duy đã được giao vai thứ chính trong vở Sám hối và cũng vừa có mặt trong vở Chiếc áo thiên nga. Cơ hội vai phụ cũng dành cho nhiều gương mặt trẻ khác như Tiến Thành, Trung Phong, Gia Bảo, Hà Linh... Trong khi đó, những tên tuổi DV trẻ với các vai diễn từng nhận được sự đánh giá cao của giới chuyên môn như Hoài Thương, Cao Danh, Khánh Duy... cho đến nay vẫn chưa có cơ hội tỏa sáng trên sân khấu.

Đạo diễn Minh Nguyệt cũng thừa nhận, con đường đến với sân khấu của những sinh viên mới ra trường không hề dễ dàng. Ngoài sân khấu kịch Phú Nhuận thì Sân khấu 5B, IDECAF không có nhiều đất dành cho các gương mặt trẻ. Sinh viên mới ra trường cũng khó tìm đến với các sân khấu hài như Kịch Sài Gòn, Nụ cười mới, nếu thiếu duyên hài.

Đạo diễn Ái Như nhìn nhận thẳng thắn, DV trẻ phải tự tìm đường đến với sân khấu chứ không nên nhờ vào sự dẫn dắt của người khác. Diễn viên Kim Huyền - người đã phải nỗ lực rất nhiều khi vượt qua những khó khăn, rào cản để theo đuổi ước vọng của mình - chia sẻ chân thành: "Tôi đã từng bi quan, sợ hãi, đến mức không dám bước đi vì không biết rồi mình sẽ đi tới đâu. Nhưng rồi tình yêu dành cho sân khấu đã vượt lên tất cả. Thật sự, chỉ có niềm đam mê mới có thể đưa chân mình đi đến cuối con đường".

Đường còn xa

PN - Hai người bạn 8X gặp nhau như duyên nợ và cùng đồng hành với nhau gần ba năm qua trên con đường sáng tác kịch bản sân khấu.

30 kịch bản đã ra đời, trong đó có 10 kịch bản cải lương. Tháng 1/2010 được xem là "thời điểm vàng" khi live show Hoài Linh sử dụng đến ba tiểu phẩm, còn sân khấu kịch Hồng Vân thì đầu tư nhiều vào kịch bản Giếng lạ của họ với kỳ vọng sẽ tạo nên một hiện tượng như Người vợ ma.

Gặp nhau vào tháng 7/2009, khi Phạm Tân tốt nghiệp đạo diễn ngành sân khấu và chưa có việc làm, Tuấn Anh cũng vừa rời ngành sư phạm Ngữ văn để bắt đầu nghiệp mới: trở thành sinh viên trường Cao đẳng Sân khấu - Điện ảnh TP.HCM. Giếng lạ là sản phẩm hợp tác đầu tiên của họ. Ở Giếng lạ có nhân vật rất ám ảnh: người đàn bà trả thù chồng suốt 16 năm dài đằng đẵng. Ban ngày chị bình thường, ban đêm thì giả ma ngoài giếng. Nỗi hận thù làm nặng lòng cả người trả thù và làm đau đớn người bị trả thù. Làm thế nào để hóa giải oan khiên là một vấn đề nan giải.

Hai nhà biên kịch sân khấu 8X

Tuấn Anh cho biết: "Ý tưởng Giếng lạ đến với hai anh em khi đọc một bản tin trên Báo Phụ Nữ về người đàn bà trả thù chồng bằng cách tra tấn tinh thần. Sau đó, chúng tôi đi đến thư viện để tìm lại các số báo cũ và chỉ tìm đọc những tin tức có liên quan đến những bất hạnh trong đời sống hôn nhân của phụ nữ. Tiếp theo, chúng tôi đến trung tâm tư vấn hôn nhân gia đình để hỏi chuyện các chuyên viên tư vấn về sự trả thù của nữ giới nếu bị chồng phản bội. Sau cùng, cả hai ngồi lại, bàn bạc, xem làm thế nào thì hợp lý với liều lượng vừa đủ”. Phạm Tân "bật mí”: "Giếng lạ sẽ có ma, nhưng ma không phải là câu chuyện chính. Chúng tôi muốn tập trung vào luật nhân quả và những vay trả trong cuộc đời".

Con đường trở thành biên kịch kịch bản sân khấu không trải thảm với hai bạn trẻ 8X này khi đã có quá nhiều "cây đa cây đề” và các sân khấu thường có thói quen sử dụng kịch bản của người quen. Cơ may đầu tiên đến với Tân và Tuấn Anh khi Cuộc chơi nghiệt ngã của họ "vào được" sân khấu kịch IDECAF và hiện nay, vở này đang "nóng" với đề tài và cách đặt vấn đề rất nhân bản về những cặp vợ chồng không có con và những chàng trai hành nghề kỳ lạ: bán tinh trùng. Đầu xuôi thì đuôi lọt, đến lượt bà bầu Hồng Vân đọc Giếng lạ và quyết định đầu tư với kinh phí cao nhất từ trước đến nay.

Năm kịch bản được dựng và tên của hai bạn trẻ đã có mặt trên áp-phích của các vở kịch, show diễn. Đó chưa phải là điều gì lớn lao, nhưng Phạm Tân và Tuấn Anh đã tự khẳng định được mình, là hai gương mặt trẻ 8X hiếm hoi đạt được thành công với nghề biên kịch sân khấu.

Thế nhưng điều quan trọng và đau đáu nhất với hai người bạn này lại là tâm huyết dành cho ngành cải lương. Tân bật mí: "Chúng tôi đã viết 10 kịch bản cải lương và hiện vẫn tiếp tục viết dù không có ai đặt hàng và cũng không biết... bán cho ai. Chúng tôi viết với mong mỏi một ngày nào đó, hai đứa sẽ đóng góp vào sự phát triển của cải lương bằng chút sức mọn của mình". Con đường trước mắt họ còn dài, còn xa nhưng với sự khiêm tốn, biết mình và nương sức nhau để cùng tiến, Phạm Tân và Tuấn Anh đang đi những bước vững chắc.

Mạnh Trung

Nhạc sĩ - Thiếu tướng An Thuyên: "Đến với người lính, sẽ có tác phẩm hay"

PN - Những khúc tình ca của nhạc sĩ (NS) An Thuyên đầy hương vị ngọt ngào và lãng mạn, đã đi vào lòng người nhiều thế hệ.

Ông còn viết một số kịch hát đã được dàn dựng ở nhiều Đoàn Văn công như: Trương Chi, Đôi đũa kim giao, Biển tình cay đắng; khí nhạc, đáng chú ý có Concerto cho flute và dàn nhạc giao hưởng... Các giải thưởng mà ông đã đạt được như: giải Nhất cuộc thi ca khúc toàn quốc năm 1985: Tiếng đàn balalaica trên sông Đà; giải thưởng chính thức của Bộ Quốc phòng: Hành quân lên Tây Bắc (1984), Thơ tình của núi (1994); giải Nhất của Bộ Văn hóa - Thông tin và Hội Nhạc sĩ Việt Nam: Khi xe tăng qua miền Quan họ (1985), Mẹ Việt Nam anh hùng (1995)... Đằng sau binh nghiệp và những tác phẩm âm nhạc là những yêu thương và trăn trở đầy tâm huyết của một vị tướng. Ông đã chia sẻ những tâm tình của mình với PNCN vào một chiều cuối năm bận rộn...

* Mấy thập kỷ gắn bó với quân đội, với việc đào tạo các giọng ca của Trường Nghệ thuật Quân đội, ông còn nhớ kỷ niệm đặc biệt nào về những học trò của mình?

- Nhiều lắm, không kể hết được. Cực nhọc, gian nan, vui nhiều, buồn lắm, ngọt ngào và cay đắng chẳng ít. Từ một trường rất bé nhỏ trở thành một trường đại học có uy tín, mấy trăm cán bộ, giáo viên được lao động sáng tạo, cống hiến, mấy nghìn học sinh được học hành, có nghề nghiệp, ra đời có công ăn việc làm vững chắc. Trong số họ, có cả một thế hệ nhanh chóng trở thành những tài năng nghệ thuật, góp phần làm mới mẻ nền nghệ thuật đương đại nước nhà. Tôi quên sao được những gương mặt của các chiến sĩ mang những gian nan, lam lũ của đời sống quân ngũ về với mái trường. Càng không thể quên được hàng nghìn con em đến từ vùng dân tộc ít người, vùng sâu vùng xa nghèo khó, được quân đội gọi về nuôi dưỡng và đào tạo. Họ đang, sẽ trở thành những "hạt giống đỏ” của nền nghệ thuật.

* Nhìn lại con đường đã qua, điều gì làm cho ông hài lòng nhất về bản thân và điều gì ông mong muốn được làm lại?

- Tôi hài lòng với cuộc sống của tôi, của gia đình tôi. Tôi biết ơn tất cả. Nếu được làm lại, tôi sẽ tiếp tục con đường đã chọn. Tôi sống với tôn chỉ riêng của mình: yêu con người, vì con người và tin con người. Nhưng nếu được làm lại, tôi nghĩ, có lẽ mình phải biết tin con người đúng hơn, sáng suốt hơn. Bởi thú thật, thỉnh thoảng tôi cũng bị những người mà mình dành hết sự tin tưởng "đá hậu". Âu cũng là mặt trái của cuộc sống...

* Môi trường quân đội đã tác động đến cuộc sống của ông như thế nào? Vì sao ông quyết định gắn bó đời mình với binh nghiệp?

- Gia đình tôi cả bốn người đều mang quân phục. Chuyện gắn bó đời mình trong quân ngũ có lẽ là số mệnh chăng? Ngày tôi vừa sinh ra (15/8/1949) đã nghe tiếng súng đạn, đầu đời đã có sự nuôi dưỡng của làng xóm quê hương và cả sự hy sinh xương máu của những người lính. Tôi theo quân đội có lẽ là điều đã được định trước...


Gia đình nhạc sĩ An Thuyên - Ảnh: Nhân vật cung cấp

* Một gia đình toàn nghệ sĩ với cha là NS An Thuyên, con trai là NS An Hiếu, con gái là ca sĩ Bông Mai, có gì đặc biệt so với những gia đình khác, thưa ông?

- Người có công lớn nhất đó là "bà xã”, đạo diễn sân khấu, nguyên chủ nhiệm khoa Sân khấu - Điện ảnh và viết văn trường Đại học VHNT QĐ. Đó là người đàn bà biết lùi, hy sinh cho chồng con tiến tới. Hai đứa con đã trưởng thành có nghề nghiệp ổn định. Hiện Hiếu đi nghiên cứu sinh ở Trung Quốc, Mai đang học đại học ngành đạo diễn điện ảnh. Cuộc đời còn nhiều chông gai, nhiều thử thách mà các cháu phải tự thân "chiến đấu", có vấp ngã thì tự đứng dậy tiếp tục đi tới. Tôi muốn cuộc đời mình là tấm gương cho các con trong lao động và tư cách sống. Tôi chỉ dặn các con phải biết yêu cuộc sống và biết yêu thương con người.

* Quyết định chuyển từ Nghệ An lên Hà Nội, hẳn gia đình ông gặp không ít khó khăn?

- Mọi sự chuyển đổi đều có cái giá của nó. Gia đình tôi từ Nghệ An ra Hà Nội cực nhất là nghèo, quá nghèo nên rất khổ. Thời đó dân gian có câu "năm 80, gạo 80, dân xứ Nghệ mặt vàng như nghệ". Ra Hà Nội trong thời điểm đó, gia đình tôi không đồng vốn liếng, không họ hàng thân thích. Kiếm cho mình ít "chữ" cũng đâu dễ dàng, "khổ tận cam lai...". Xa quê, tôi yêu quê hơn, hiểu văn hóa xứ Nghệ hơn, lại gặp được văn hóa Bắc Hà, hai cái "lộc" lớn của cha ông đã cho tôi được chút ít, làm nên cái tên An Thuyên. Ở tuổi 60, tôi vẫn hăng say lao động, mong được trả nghĩa nhiều hơn cho cuộc đời.

* Chuyện tình yêu của ông bà cho tôi được tò mò. Người lính yêu có lãng mạn hay... khô như ngói ạ?

- Tôi mệnh hỏa, nhưng lại yêu nước, lý trí và tình cảm, nóng nảy và ướt át, cứng rắn và mềm yếu... hai mặt đối lập cứ bện chặt vào cuộc đời tôi, làm nên nhân cách tôi. Tôi nhìn phụ nữ phức tạp, nhưng chả có người phụ nữ nào xấu cả. Bởi tất cả họ đã làm nên âm nhạc của tôi. Nghe âm nhạc của tôi chắc các bạn sẽ không chê tôi "khô như ngói"...

* Nhiều ca khúc của ông được người yêu nhạc nồng nhiệt đón nhận, Ca dao em và tôi là một trong số đó. Xin ông chia sẻ hoàn cảnh sáng tác và những kỷ niệm liên quan đến ca khúc này?

- Bài hát này tôi viết năm 1997 từ bài hát chính của nhân vật Trương Chi trong nhạc kịch cùng tên (tôi viết vở này năm 1988 cho Nhà hát Nhạc vũ kịch Việt Nam dàn dựng). Trương Chi nhà nghèo chỉ có tiếng hát, đem lòng mê si Mỵ Nương cung vàng điện ngọc, gặp nhau rồi vỡ mộng. Làm gì có tình yêu khi người ta cứ viển vông với những điều không có thật. Chàng đau đớn thất vọng vô bờ, cất tiếng hát gửi lại cuộc đời rồi nhảy xuống dòng sông quê tìm cái chết. Thế mới có câu hát "cắt nửa vầng trăng tôi làm con đò nhỏ, chặt đôi câu thơ, bẻ đôi câu thơ tôi làm mái chèo lướt sóng, đưa tôi về với người tôi yêu"... Tôi như người sống tiếp đoạn sau của Trương Chi, làm theo lời dặn: hãy sống với những gì có thật chung quanh mình, cùng đắng cay, buồn vui, hạnh phúc, đừng ảo huyền xa xôi, dù cái có thật có nhỏ nhoi đến đâu cũng đáng sống...

* Hiện có nhiều ca khúc nhạc "nhái", ca từ hời hợt, giai điệu dễ dãi. Theo ông, tại sao những sản phẩm như vậy lại xuất hiện quá nhiều, thậm chí còn được nhiều bạn trẻ yêu thích?

- Đấy là mặt trái của sự phát triển xã hội, mặt trái của sự làm ăn theo cơ chế thị trường. Rác thải, cặn bã ô nhiễm môi trường sống và môi trường văn hóa nhiều vô kể, đó là những nguy cơ lớn. Nhưng phải biết chấp nhận, bình tĩnh và cả xã hội đều tìm cách thải loại những gì chưa tương xứng với văn hóa VN. Mỗi con người đều khát khao đổi mới đất nước giàu đẹp, thì những thứ rác rưởi sẽ bị dẹp tan. Nền âm nhạc của chúng ta trong thời kỳ "trở dạ”, đang có những chuyển biến tích cực.

* Gần đây ít có những ca khúc về hình tượng người lính thời bình, những người lính ở Trường Sa đang ngày đêm canh giữ Tổ quốc, điều này có làm ông băn khoăn?

- Người lính Cụ Hồ là hình tượng cao đẹp như một xác lập văn hóa trong lẽ sống con người. Nhiều năm qua, người lính là nhân vật trung tâm của xã hội. Hòa bình rồi, ta xây dựng đất nước, người lính không còn là nhân vật trung tâm ư? Có vẻ như thế trong một quan niệm nào đó đang tồn tại, cần phải được trao đổi thêm. Hai nhiệm vụ chiến lược của đất nước ta trong giai đoạn hiện nay là: xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Như vậy, người làm kinh tế với người lính có vị trí quan trọng như nhau trong hòa bình. Người lính trong hòa bình vẫn còn nguyên vẹn sự hy sinh, gian khổ như trong chiến tranh. Họ đang chiến đấu, hy sinh quên mình để chiến tranh không xâm phạm đất nước, để hòa bình vững chắc. Hơn nữa, đề tài chiến tranh cách mạng vẫn còn nguyên vẹn tính mới mẻ và hấp dẫn người sáng tạo nghệ thuật khi những hình tượng anh hùng, những con người, mảnh đất anh hùng giữ nước vẫn còn sống mãi. Tôi nghĩ, đề tài về người lính trong âm nhạc bây giờ phong phú và đa dạng hơn nhiều đấy chứ! Đó vẫn là mảnh đất màu mỡ cho những sáng tạo. Hãy đến với người lính, yêu người lính hơn, ta sẽ có nhiều tác phẩm hay.

Một ngày

PN - 23g.

Đang mơ màng thì bị tiếng khóc của con Bi đánh thức. Đầu óc ong ong, khắp người đau ê ẩm. Trận say rượu hôm qua vẫn khiến mình chưa kịp hoàn hồn.

Uể oải, mắt nhắm mắt mở sang phòng bên. Con Bi đang khóc i i. Bên cạnh là thằng Đức, anh trai nó, đang vỗ vỗ bàn tay nhỏ lên vai em. Nó vừa ngủ vừa ru em. Lão anh mình vẫn chưa về. Khắp căn phòng nhỏ bừa bộn. Mẹ lại đi thăm chị Hoài sáng nay. Mình bế con Bi lên dỗ: "Bi ngoan, Bi ngoan của cô nào...". Con Bi quàng tay ôm chặt cổ mình, ri ri một lúc rồi im.

Con Bi ngủ rồi nhưng mình chẳng thể nào nhắm mắt được. Đồng hồ đã chỉ 12g khuya. Lão biết hôm nay mẹ vắng nhà nên cố ý về muộn. Bấy lâu nay, lão ban cho bản thân cái quyền được chán đời, bỏ mặc việc chăm sóc hai đứa nhỏ cho mẹ và mình. Hôm nào về nhà cũng sặc mùi thuốc lá. Có lẽ, lão dành phần lớn thời gian để hút thuốc. Mà lão không biết uống rượu, nên muốn tiêu sầu bằng rượu thì chỉ cần một chén là say quên chết. Chẳng hề giống chị dâu, họ thật khác nhau. Vậy mà đã có thời họ sáp làm một.

1g.

Sao hôm qua mình lại uống nhiều đến thế? Đến nỗi, đất trời nghiêng ngả và chẳng biết gì nữa. Mà có phải mình buồn bã, chán đời chi đâu. Trái lại, còn rất yêu đời ấy chứ. Sáng nay biết chuyện, Tấn càu nhàu: "Em sao thế? Trước nay có bao giờ em như thế đâu?". Mình cười hì hì, cố ý dài giọng, vừa để chữa ngượng, vừa trêu Tấn: "Anh à, chuyện này rất thú vị. Say rượu ấy mà. Em phát hiện ra một điều: Muốn yêu ai đó, trước hết hãy yêu chính mình". "Và em yêu chính mình bằng cách này sao?". "Anh đừng khắt khe thế! Say rượu, có trầm trọng gì đâu. Say rồi sẽ tỉnh. Tỉnh rồi ta vẫn là ta, mọi người vẫn là mọi người. Có điều, khi say người ta dễ có dũng khí để nói những điều mà bình thường không dám nói. Sợ nhất là không bao giờ say và không bao giờ tỉnh".

Nhưng hôm qua, trong nồng nàn men say ấy, mình có nói với ai là mình yêu Tấn không nhỉ?

"Em nói nghe chẳng giống người lần đầu say tí nào. Mà giống hệt chị anh".

Phải rồi. Đó chính là những lời của chị Tấn, chị dâu mình. Mình đã từng sống chung một mái nhà với chị ấy bảy năm, xem ra đã lĩnh hội được nhiều điều thú vị từ chị.

Chị ấy, ngày chưa về làm dâu, đã tỏ ra là một cô gái khác người. Đẹp và ngông. Chị thường bảo: "Uống rượu cũng thú vị lắm chứ, sẽ phân biệt được ai hay ai dở, ai tốt ai xấu". Rồi chị cười rất thoải mái: "Chị giống bố đấy, sinh thời ông cụ cưng chị lắm, cưng hơn thằng em chị nhiều. Thằng đó chỉ được mỗi đẹp trai...". Vậy mà giữa những người bạn trai mạnh mẽ, sôi nổi, không hiểu sao chị lại bị hút hồn bởi lão anh mình, người cả ngày chẳng nói được một câu ra hồn.

4g.

Có tiếng lách cách mở khóa, và tiếng bước chân nặng nề của lão anh. Từ ngày vợ bỏ đi, lão đâm ra ham làm giàu tợn. Lão sẵn sàng nhận mọi việc để làm thêm.

Một hình thức chạy trốn?

Nếu biết sau bảy năm chung sống mà buồn thế thì họ đã chẳng cố mà lấy được nhau. Dẫu có thời họ rất hạnh phúc.

"Sao chị lại "đổ” vì anh của em? Lão ấy có biết tán gái bao giờ đâu!". Ngày họ yêu nhau, mình đã hỏi chị dâu như thế. Chị cười nghiêng ngả.

Ngày ấy, bố mẹ mình phản đối dữ lắm. Bố còn tuyên bố thẳng thừng với lão anh: "Mày cưới nó về thì tao ra khỏi nhà lập tức. Có nó thì không có tao. Chọn đi!". Cuối cùng, chị ấy vẫn về làm dâu, và bố cũng chẳng đi đâu. Ông chỉ than trời: "Cái duyên cái số sao nghiệt ngã!".

Ngày cưới, chị muôn phần xinh đẹp, còn Tấn buồn xo, mắt hoe đỏ như khóc. Trước khi lên xe hoa, chị kéo Tấn lại gần, mắng: "Cái thằng hâm, chị đi lấy chồng mà cũng khóc!". Chiếc xe hoa lao vút, xác pháo tả tơi mặt đất. Tấn đứng đầu ngõ trông theo.

Bố mẹ mất sớm nên chị phải cáng đáng mọi việc trong nhà như một huynh trưởng. Về nhà chồng mà lúc nào chị cũng chạy ngược chạy xuôi hơn chục cây số về xem em trai ăn uống ngủ nghê thế nào. Mãi đến khi sinh thằng cu Đức, chị mới chịu ngồi yên. Khi đó mình lại phải mỗi tuần đến thăm Tấn thay chị.

Mình thân với Tấn tự nhiên như vốn dĩ.

Nhiều khi nhớ Tấn vô cùng.

7g.

Tấn xuất hiện trước sự ngạc nhiên của mình.

"Anh đến xem em đã khỏe chưa, tiện thể đưa cu Đức đi học hộ em luôn".

"Anh đi mười cây số đến đây chỉ đơn giản để làm những việc ấy à?".

"Ừ", Tấn cười rồi bế cu Đức lên, hôn chùn chụt vào đôi má căng mọng của thằng bé. Hai cậu cháu líu tíu hòa vào dòng người mải miết trôi. Lạ thật. Từ ngày phát hiện ra mình nhớ Tấn, mỗi lần khép cửa, lại có cảm giác thêm một người họ Nguyễn sắp bước vào nhà mình, bước vào cuộc đời mình.

"Khi một người luôn nhớ đến một người, đó có phải là yêu không chị?".

Chị dâu nhìn mình cười rất khó hiểu: "Có thể em ạ”.

Bây giờ, nhiều khi mình vẫn băn khoăn tự hỏi: Tại sao chị dâu và lão anh mình lại không yêu nhau nữa? Tại sao họ đòi kết hôn cho bằng được rồi lại đòi ly hôn cho bằng được? Nếu bây giờ bố có sống lại và trông thấy cảnh này, chắc bố cũng chán ngán mà chết thêm lần nữa.

Sự tan vỡ của họ xảy ra từ khi nào nhỉ? Từ khi điện thoại di động của chị dâu có những cuộc gọi mà chị không muốn ai nghe thấy. Từ khi những đêm tình cờ mình bắt gặp chị một mình ở lan can nhắn tin cho ai đó.

"Chị sống với anh em bảy năm mà không biết rõ anh em sao? Ông ấy đâu phải xấu xa".

"Nếu bây giờ nhắm mắt lại, em có nhớ rõ từng chi tiết trong lòng bàn tay em không? Đến bàn tay kè kè bên mình từ bé tới lớn mà mình còn không biết rõ, huống chi là một con người!".

Mình chưa từng gặp người đàn bà nào khiến mình vừa ngưỡng mộ, vừa căm ghét như chị.

12g.

Thở dài. Mình có thói quen thở dài mỗi khi nhớ đến Tấn. Thằng cu Đức đang coi hoạt hình cũng bị tiếng thở dài của mình gây chú ý:

"Sao lại phải thở dài hả cô?".

"Cô không biết, nhưng chắc là thở dài sẽ khiến người ta nhẹ lòng hơn".

"Thế thì cháu cũng thở dài".

Nó nói và làm thật, khiến mình bật cười. Tội nghiệp, từ ngày xa mẹ, nó thành ông cụ non mất rồi. Nhớ hồi chị dâu mới bỏ đi, lão anh mình phải lo cho con. Con Bi khóc, lão bế nó và ru với giọng oang oang như lệnh vỡ: "À ơi... cái Bống là cái Bống bang. Kéo sảy kéo sàng cho mẹ nấu cơm." Thằng cu Đức nhảy chồm lên đùi bố hỏi: "Bố ơi... Cái Bống là cái gì ạ?". Lão anh mình đờ mặt nhìn thằng con bảy tuổi chẳng biết trả lời sao.

"Vì sao tình yêu lại chết hả anh?". Mình không kiềm chế được bức xúc khi nghĩ về vợ chồng lão anh, nên hỏi Tấn. Tấn im lặng, mắt nhìn xa xôi rồi hỏi lại: "Mà em có biết, mỗi ngày trên quả đất có bao nhiêu người yêu nhau và chia ly không?". "Bao nhiêu ạ?". "Không biết. Nhưng dù thế nào thì trái đất vẫn quay đủ 365 ngày quanh mặt trời".

19g.

Mẹ về từ chiều, hỏi đêm qua lão anh mình có về muộn không. Mình không dám nói thật, vì sợ mẹ buồn. Mẹ bảo, lên thăm chị Hoài, gặp một cô bé được lắm. Cô ta mới chuyển đến sống cùng dãy nhà trọ với bọn chị Hoài. "Nó cũng lấy chồng rồi, nhưng phải bỏ vì thằng đó nghiện ngập. Thôi thì rổ rá cạp lại. Cả nó và anh mày đều cần có một gia đình".

Khổ thân mẹ. Từ ngày chị dâu bỏ theo trai, mẹ ức lắm. Mẹ vốn đã ghét chị dâu, ghét lây sang cả Tấn. Mỗi lần Tấn đến thăm, mẹ đều phản ứng ra mặt. Mẹ còn tích cực đi tìm vợ mới cho lão anh mình. Trong một năm mà mẹ đã tìm được tới sáu đám. Nhưng anh mình nào thèm đếm xỉa tới. Lão ấy chán hôn nhân lắm rồi. Có lần lão bảo với mình: "Này em gái, đừng nghĩ tất cả đám đàn bà con gái trên đời này đều lấy chồng mà em nhất định phải lấy đấy nhé. Không phải ràng buộc với ai là sướng nhất".

Mãi đến giờ mình vẫn băn khoăn: sao một người yêu thương và có trách nhiệm với em trai hết mực như chị dâu lại có thể dễ dàng từ bỏ chồng con như thế?

Mình chẳng giận lão anh, có giận cũng chẳng làm được gì? Nhân loại hạnh phúc hay đau khổ đều vì một chữ yêu cả.

22g.

Khuya lắc, Tấn đưa mình về.

Đã mấy năm rồi mình và Tấn cứ đi bên nhau như thế. Hết mùa đông đến mùa hạ, mùa thu, rồi lại mùa đông, chỉ để cùng nhau triết lý vu vơ về cuộc đời.

Mỗi ngày bạn có biết trên đời này có bao nhiêu người chết đi, bao nhiêu em bé mới sinh ra, bao nhiêu người hạnh phúc hay đau khổ không? Có những thống kê, nhưng bao giờ cũng kèm theo chữ "chưa đầy đủ”. Và sẽ chẳng bao giờ đầy đủ.

"Mà này. Anh vẫn muốn biết sao hôm kia em uống rượu đến say như thế?".

Có gì đâu, trái đất vẫn quay, bất luận con người ở trên đó đang làm gì. Hết ngày rồi lại đến đêm, 365 ngày một năm, không thay đổi.